Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 896: Yết Kiến (5)
Khi đến gần, có thể ngửi thấy mùi thơm của vịt quay…
Không đợi Linh Đế đáp lại, Nhạc Đức Văn đã nhìn thấy cung nữ trong nháy mắt có chút không biết phải làm sao, cũng nhìn thấy cái khay trong tay nàng.
Cũng nhìn thấy Phi Linh Vũ phù bên trong đó.
Đùng. Bàn tay mập mạp của lão bắt một cái, cầm Phi Linh Vũ phù lên.
“Đây là phần thưởng cho đệ tử của ta sao? Đa tạ bệ hạ, lão đạo ta sẽ không khách khí nhận lấy á~” Lão cười híp mắt rồi nhét Phi Linh Vũ phù vào trong túi trong ngực.
Cả đại điện hoàn toàn yên tĩnh.
Những ánh mắt ở những góc tối xung quanh dồn dập không một dấu vết dời đi. Có vẻ như đang chủ động tránh tiếp xúc với Nhạc Đức Văn.
Linh Đế ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, nhìn Nhạc Đức Văn đang giả ngây giả dại ở phía dưới. Sắc mặt ẩn giấu dưới bức rèm buông xuống, không thấy rõ vẻ mặt
“Xem ra Nhạc khanh thật sự rất lo lắng cho Trương Ảnh Trương khanh nhỉ.” Giọng nói của lão giả bình tĩnh mà ẩn ý nói.
“Không có cách nào mà.” Đôi mắt nhỏ của Nhạc Đức Văn hơi nheo lại: “Lão đạo chỉ còn lại một hy vọng thế thôi. Nếu không bảo vệ tốt một chút, sau này có thể sẽ không còn nữa. Xin bệ hạ thứ lỗi, thứ lỗi nhá~”