Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 892: Yết Kiến (1)
Không bao lâu sau họ đã đi xuyên qua cánh rừng, kiệu dần nghiêng, bắt đầu đi lên.
Lúc vừa bắt đầu, Trương Vinh Phương còn có tí hứng thú ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, về sau cũng thấy chán ngán. Không còn mới lạ như lúc ban đầu, sau cũng chỉ có mỗi thế mà thôi.
Hắn dứt khoát nằm soài lên chiếc giường êm ái, an tâm nghỉ ngơi. Sau đó mơ mơ màng màng, không biết đã ngủ bao lâu rồi.
Nhiệt độ bên ngoài dần hạ xuống.
Lúc này Trương Vinh Phương mới tỉnh lại, đưa mắt nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ.
Trời đã tờ mờ, hình như đã là rạng sáng rồi!
Trương Vinh Phương đẩy cửa sổ, gió lạnh thấu xương lập tức ùa vào.
Ngoài cửa sổ là cả biển mây trắng, mông lung mờ mịt.
Bọn họ đang ở trên một ngọn núi cao. Cỗ kiệu thì phi nhanh như bay trên con đường nhỏ, bên trái là vách núi, bên phải chính là vực cao vạn trượng.
“Trương đại nhân, ngài tỉnh rồi ư? Chỗ này là Long Ốc Sơn, đã nằm ngoài địa giới của Thứ Đồng rồi ạ.” Giọng nói của Chu Diễm từ phía sau truyền đến.
“Xem ra ta đã ngủ rất lâu rồi nhỉ.” Trương Vinh Phương phun ra một hơi, nói.
“Cũng không bao lâu, chỉ khoảng ba canh giờ thôi.” Chu Diễm trả lời.
“Thế cũng được.” Trương Vinh Phương đáp lại đối phương, nhất thời không biết nên trò chuyện thế nào.