Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 357: Tiềm (4)
Lư Mỹ Sa vừa thấy, đã chủ động nghênh đón, khuôn mặt tươi cười vẫy vẫy tay.
"Viên Đông ca, không phải hôm nay bị giam trong nhà luyện chữ sao? Sao lại còn thời gian rảnh để đi chơi?"
"Tiên sinh trong nhà mới mời đến cái rắm cũng không hiểu, lười chấp nhặt với hắn, nên rảnh đến nhàm chán, thế là ra đây dạo chơi." Thiếu niên kia quét ánh mắt qua dời khỏi mặt Lư Mỹ Sa, rơi xuống trên người Trương Vinh Phương cao lớn bên cạnh.
"Vị này là?"
"Đây là đệ đệ ta, Trương Vinh Phương, tới từ nông thôn nên không hiểu chuyện, ca đừng thấy lạ." Lư Mỹ Sa vội vàng đẩy Trương Vinh Phương.
"Mau gọi Viên ca!" Nàng đè thấp giọng nhắc nhở.
Trương Vinh Phương nhìn cái đầu của đối phương còn chưa cao tới cổ mình, còn có rõ ràng là đứa nhỏ ít tuổi hơn mình...
Thế thì làm sao mà hắn mở miệng được?
Hắn cũng đã mười tám sắp mười chín! Tối thiểu cũng lớn hơn thằng nhóc trước mặt hai ba tuổi. Còn gọi hắn là ca?
Mặc dù Trương Vinh Phương hắn đã hạ quyết tâm muốn an phận sống ba năm, nhưng đó là yên lặng sống ba năm, không phải suốt ngày đè thấp làm kẻ hèn, uất ức qua ba năm...
"Tại hạ Trương Vinh Phương, tiểu đệ này xưng hô như thế nào?" Hắn không thèm để ý Lư Mỹ Sa, chắp tay một cái.