Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 338: Tâm (1)
Thân thể đệ đệ ở đằng xa bị chặt ngang cắt thành hai khúc. Như thể bị một cái kéo cắt xoèn xoẹt một phát, trực tiếp cắt đứt.
Máu bắn tung tóe, cái rương nhỏ trong tay hắn ta lộn nhào, rơi xuống bãi cỏ.
Ánh mắt Chiếu Thiên Minh đông cứng lại.
Hắn không nhìn cái rương, mà nhìn thi thể đệ đệ ngã xuống đất, khuôn mặt dần dần vặn vẹo, co giật.
Ở sâu trong rừng, Trương Vinh Phương chậm rãi đi ra, cúi xuống nhặt cái rương trên mặt đất lên. Thở dài.
Mở cái rương ra, đầu tiên hắn lấy bản kinh bạch viết tay bên trong ra, giấu ở trên người mình.
Gió lạnh luồn lách vào trong rừng, cuốn từng lớp lá khô héo trên mặt đất lên.
Bụi mịn và mảnh vụn bị thổi bay, tạo thành một vật thể lơ lửng như tuyết vàng.
Trương Vinh Phương nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Chiếu Thiên Minh qua hai mắt của chiếc mặt nạ.
“Nếu lúc ấy ngươi đã làm chuyện đó, ngươi nên nghĩ đến, chuyện hôm nay nhất định sẽ xảy ra.”
Hắn bước từng bước lại gần. Đôi ủng giẫm nát những chiếc lá khô trên mặt đất, sau đó những chiếc lá vỡ nát bị gió cuốn lên, thổi về phía trước.
“Là ngươi!” Chiếu Thiên Minh bỗng nhiên vặn vẹo rống to, ngón tay hắn chỉ thẳng vào Trương Vinh Phương.
“Đều là do ngươi! Nếu ngay từ đầu ngươi không xuất hiện, ta làm sao có thể… Làm sao...”