Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 320: Tâm tuyển (1)
"Viêm Đế phù."
"Tiên Thiên Nhất Khí!!"
Một tiếng vang ầm ầm trầm vang.
Lòng bàn tay đáp xuống phi tiêu mà sứ giả vội vàng giơ lên.
Phi tiêu bị vỡ, rơi xuống.
Cánh tay của sứ giả đau đớn kịch liệt, hai chân cố định vững vàng trên mặt đất, nhưng chiếc ủng bị một lực cực lớn cưỡng bức, lôi ra hai vạch đen.
Một chiếc xe ngựa vừa lướt qua trên phố.
Những con ngựa giật mình kinh hãi, rướn người và giơ vó trước lên.
Cỗ xe bị lật.
Sứ giả đập vào tường lăn quay tại chỗ, tránh khỏi một chưởng đuổi theo từ phía sau.
Bang!
Hai lỗ được đục trên tường.
“Quy Nguyên!!” Sứ giả rống lên.
m thanh rung động, giống như tiếng chuông lớn, khiến cơ bắp và máu của hắn đồng thời tăng tốc.
Hắn giơ hai tay lên, một loạt phi tiêu phóng ra từ tay hắn.
Nhưng tất cả các phi tiêu đều rơi vào khoảng không.
Trước mặt hắn, bóng dáng vạm vỡ vừa rồi đã biến mất.
“Bên người!!” Sứ giả phản ứng lại, nhưng đã quá muộn.
Khuỷu tay hắn rơi xuống, cố gắng cản phá.
Nhưng cùi chỏ bị hất ra, một cơn đau nhói từ bên hông truyền đến.
"Ngươi?"
Hắn chưa kịp nói hết lời thì đã bị một đôi bàn tay to lớn ôm lấy eo rồi đập xuống một cái.
Bang!
Thắt lưng bị bẻ gãy, chiếc phi tiêu mà sứ giả cầm trên tay cuối cùng không còn hơi sức mà rơi xuống đất, nảy vài phát rồi nằm yên lặng trên phiến đá đen.