Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 249: Bình tĩnh
Trong đại điện thờ phụng một tượng phật sáu tay cao hơn năm mét.
Thần thái Phật an tường, hai mắt giống như cười mà không phải cười, cả người bị khảm vào trong lỗ tròn trên tường.
Trên vách tường bốn phía tượng Phật còn điêu khắc lít nha lít nhít từng dãy tăng nhân cỡ nhỏ.
Toàn bộ những tăng nhân này cũng chắp tay trước ngực, thần thái thành kính, đứng thẳng chỉnh tề. Giống như sách được trưng bày trong Đồ Thư Quán.
Bên trái đại điện, mái hiên sụp đổ, khắp nơi là gạch ngói đá vụn.
Một tia ánh trăng như trụ đá bắn ra rơi xuống đất, tạo thành nguồn sáng duy nhất trong cả đại điện.
Phía bên phải thì là vách đá đen như mực và dây leo rễ cây. Có một án đài hỏng hóc không được trọn vẹn, chỉ còn hai cái chân bàn chỉ lên trời.
Hai người Trương Vinh Phương vừa vào đến đã nhìn thấy tượng phật đà sáu tay kia.
Tổng cộng số tay cụt là ba, không biết tung tích.
Trong mười hơi thở, làm sao có thể tìm ra tay cụt, còn có thể sửa chữa dán dính nó lại được?
Cơ bản chính là chuyện không thể nào hoàn thành.
Trương Vinh Phương ngắm nhìn bốn phía, ánh mắt liếc nhìn một lần trong đại điện đen sì.
Nơi này tối như mực hoàn toàn không thể nào thấy rõ trong góc có cái gì.