Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 121: Viên luâ
"Bị thương tổn?" Trương Vinh Phương nhớ tới lý luận về vận động học ở đời trước, nhờ thời đại tin tức bùng nổ mà mặc dù hắn không phải người hay vận động, nhưng vẫn gặp được cách nói này trong một ít văn chương bừa bộn.
"Ừ, sau khi bị thương, cơ thể của con người sẽ muốn chữa trị khép lại cái vết thương này. Mà vì để tránh cho vị trí này lại bị thương lần nữa, cơ thể con người sẽ thêm một chút trình độ chữa trị lên cái nơi bị thủng này."
Trương Hiên nói nôm na dễ hiểu.
"Vì vậy, cái vòng nguyên bản, vốn nhờ bị thương mà có thêm một cục u."
Lão vẽ thêm một vòng nhô lên ở vị trí miệng vỡ của vòng tròn.
"Khi cục u của ngươi lớn hơn, toàn bộ vòng tròn cũng sẽ lớn theo. Rồi triệt để đột phá cực hạn..."
Rất nhanh, theo cái muỗng vẽ vẽ xóa xóa, vòng tròn nguyên bản trở nên lớn hơn ban nãy một vòng một cách rõ ràng.
Không ít cục u xung quanh đều liên kết với nhau, là được một cái vòng lớn hơn nữa.
"Chính là như vậy."
Trương Hiên dừng muỗng, ngẩng đầu nhìn về phía Trương Vinh Phương.
"Thế nên, võ tu trên cơ bản tới bốn mươi thì sẽ nhanh chóng ngã xuống. Trừ những môn phái có công pháp dưỡng sinh của văn tu giống chúng ta. Bởi vì tập võ, bản thân nó đã là một quá trình không ngừng bị thương và khép lại."