Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 117: Thấy thứ không nên thấy
“Đi ra ngoài? Trễ như thế? Bọn họ sẽ đi đâu?” Trương Vinh Phương rùng mình. Trong lòng cảm giác có phần không ổn rồi.
Lúc này hắn chạy mấy bước lao ra khỏi sân của tân phòng, nhìn qua nhìn lại trái phải ở ngoài cửa.
Trên đường phố vắng vẻ, không có mấy người.
'Trễ như thế, chắc chắn cửa thành đã đóng, bọn họ không thể ra khỏi thành. Nếu như ta là Mễ Bang, chuyện có khả năng làm nhất, là bắt sư huynh nhốt lại trước. Đợi hừng sáng thành cửa mở ra...'
'Không... Không đúng, nếu như với trình độ hủ bại thế này của quan phủ, buổi tối mở cửa thành cũng không phải là không được... Nếu như ta là Mễ Bang... chuyện có khả năng làm nhất tuyệt đối không phải là động thủ ở trong thành...'
Đứng ở trước cổng nhà, suy nghĩ của Trương Vinh Phương cứ lướt qua, nếu như sư huynh thật vì chính mình mà gặp liên lụy, đã xảy ra chuyện gì...
Hắn...
“Vinh Phương? Ngươi đứng ở chỗ này làm cái gì?” đột nhiên một âm thanh quen thuộc vang lên bên cạnh.
Trương Vinh Phương chợt nhìn lại, vừa hay nhìn thấy Trương Tân Thái cầm trong tay một cái bọc nhỏ, đang nghi ngờ nhìn mình.
“Sư huynh!” trong lòng Trương Vinh Phương chợt thả lỏng, bước nhanh nghênh đón.