Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 107: Báo ti
Hắn mở to hai mắt, cố nén hơi thở đang phập phồng vì chấn động của mình.
‘Không đúng!’ Bỗng nhiên hắn nghĩ ra điều gì đó.
Nếu có người biết chính hắn đã giết Trần Vô Ưu, thì... chuyện âm thầm ra tay với sư phụ và sư huynh của hắn liền có thể giải thích được.
Không để đánh rắn động cỏ, Trương Vinh Phương nhẹ nhàng lặng lẽ lùi về phía sau, dựa lưng vào tường, xoay ngược tay lại nắm một cái, năm ngón tay đâm vào khoảng trống giữa các viên gạch ốp tường, dùng sức bật nhảy lên trên.
Nhẹ nhàng đạp lên bức tường, hắn vô thanh vô tức rơi xuống bên ngoài bức tường rồi nhanh chóng phi nước đại.
Trên con phố vắng lặng ban đêm, chẳng có gì ngoài tiếng bước chân của những phu canh và quan binh tuần tra xa xa.
Trong đầu Trương Vinh Phương có đủ loại suy nghĩ nườm nượp ùa về, nghĩ đi nghĩ lại tình huống vừa nghe được.
Trở lại đạo quan, hắn nhớ lại chuyện lúc trước gặp Trần Hạc của Mễ Bang ở gần nhà đại tẩu. Bây giờ nghĩ lại, đó hoàn toàn không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà Mễ Bang vẫn luôn theo dõi đại tẩu.
‘Phiền phức thật...’
Hắn ngồi xếp bằng trên mặt đất trong phòng của mình. Cởi chiếc áo khoác bẩn thỉu dính đầy lớp vữa trát tường, cuộn lại rồi nhét xuống gầm giường giấu kỹ.