Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1977: Bình thường là phúc (2)
Tại một phàm tinh cằn cỗi có tên là Hợi Tinh.
Trong tiểu trấn dựa núi gần sông.
Phố dài bóng người rộn ràng,vẫn yên bình như xưa, cho dù không xa hoa như những đô thành xa xôi nhưng lại tràn ngập khói lửa trần thế, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói, vô cùng náo nhiệt.
Ba mặt núi vây quanh trấn nhỏ, hai mặt còn có con sông chảy qua, là nơi nhất định phải đi qua giữa đường bộ và đường thủy, dần dà dân số trở nên thịnh vượng.
Thị trấn thoạt nhìn không lớn lắm nhưng lại rất đầy đủ.
Tửu lâu quán trà khắp chốn, thường có nhiều thương nhân tôi tớ.
Ngay cả tư thục hiếm thấy trong phạm vi mấy chục dặm cũng được xây dựng trong nhà tranh dưới chân núi, hoàn cảnh yên tĩnh hẻo lánh có thể nói là một nơi tuyệt vời để dạy dỗ giáo dục con người.
Nhà tranh cách xa phố phường, tránh khỏi sự quấy rầy ồn ào của phố chợ, cũng cho những đứa trẻ ham học một vùng trời, thoạt nhìn đơn giản nhưng được sắp xếp chỉnh tề, đủ để thấy mong muốn học tập của người bản địa.
Mắt thấy sắp đến buổi trưa, trong tiểu viện nhà tranh vẫn vang lên tiếng đọc sách của trẻ nhỏ.
“Nhân chi sơ, tính bổn thiện, tính tương cận, tập tương viễn…”