Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1976: Bình thường là phúc
Trong thế giới bao la rộng lớn như vậy, một con người nào có gì đáng nói.
Bất kể thân phận gì chẳng qua chỉ là kiến hôi mà thôi.
Ánh mắt Dịch Phong lộ vẻ cảm khái, chỉ đành khẽ khàng nói ra suy nghĩ trong lòng.
“Ta cũng không biết bản thân rốt cuộc là ai nữa.”
Bạch y trắng hơn tuyết, ngẩng đầu nhìn trời cao.
Trong mắt như chứa đựng biển rộng sao trời, bật thốt những lời sâu xa khó lường.
Lạc Thiên Bắc nghe mà nhất thời ngạc nhiên.
Ông ta nương theo tầm mắt kia nhìn lên bầu trời, kinh ngạc ngồi cứng ngắc rất lâu, dường như mới hiểu ra gì đó, chậm rãi gật đầu tràn đầy thoải mái.
“Ta hiểu rồi...”
“Đời này thua trong tay các hạ cũng không có gì đáng tiếc.”
Cảm khái vài câu, Lạc Thiên Bác từ từ nhắm mắt.
Chẳng qua chỉ vài giây, vị đảo chủ này bắt đầu già đi nhanh chóng, gương mặt khô cằn đến mắt thường cũng nhìn thấy được, bình tĩnh tọa hóa thành hài cốt…
Chớp mắt đã nửa tháng.
Đảo Phong Tuyết trở lại quỹ đạo, Quách Kiếm Nam quay về quản lý cơ nghiệp, quá khứ mây đen chướng khí đã trôi qua, hòn đảo đón chào chương mới.
Ai nấy kích động cảm khái, nơi nơi nhiệt tình chống ma.
Theo lý mà nói đảo Phong Tuyết rất có danh tiếng, sau khi thay thế đảo chủ là diện mạo mới mẻ rực sáng, hẳn nên gây ra chấn động mới phải, ít nhất cũng được các nơi chú ý sau đó thuận thế trở lại đỉnh cao.