Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1933: Công bằng (2)
An Thế Tuyên nghe vậy ánh mắt sửng sốt, đột nhiên trợn to hiện vẻ oán hận!
“Cái gì?”
“Ngươi, ngươi dám nói với ta như vậy?! Lục Diệu Khả, lúc đầu không biết là ai không màng liêm sỉ, nhất quyết phải bước vào động phủ của bổn công tử, khóc lóc xin bảo vệ!”
Giọng nói sắc bén vang vọng, tiên cơ váy lụa lộ vẻ oán độc quay đầu lại!
Bốn mắt nhìn nhau, hiện lên hung ác!
“An Thế Tuyên, ngươi tưởng mình vẫn còn là An công tử cao xa vời vơi à?”
“Hừ!”
“Ngươi bị Dịch sư huynh đánh gãy tay chân chỉ với mấy chiêu, tu vi chẳng qua cũng chỉ như vậy thôi, bây giờ ngay cả Thiên bảng cũng khó chen chân, mất sạch mặt mũi, còn có tư cách gì kiêu ngạo ra oai trước mặt ta?!”
“Một phế vật chỉ ỷ vào gia thế, ngay cả một ngón tay của Dịch sư huynh cũng không bằng!”
An Thế Tuyên nghe mà mặt mày đỏ bừng, bật cười dữ tợn!
“Ha, hahaha!”
“Ta không bằng hắn? Chẳng qua hắn chỉ là kẻ cặn bã xuất thân phàm tinh, sao có thể so sánh với bổn công tử!”
“Đừng tưởng ta không biết trong lòng ngươi nghĩ gì, chẳng qua ngươi chỉ là kẻ đê tiện ai cũng có thể làm chồng, thiên kiêu thật sự được liệt vào Thiên bảng ai sẽ nhìn trúng ngươi? Ngươi thấy hắn may mắn được vào Thiên bảng, lại xuất thân phàm tinh mới dám không biết liêm sỉ đến đây trèo cao!”