Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1829: Sự tồn tại không thể trêu chọc (2)
Nơi này chính là Vẫn Thần trong truyền thuyết.
Linh điểu bay qua bờ sóng vỗ, vượt trăm ngàn dặm rừng rậm, lướt qua thảo nguyên cây cỏ dày đặc, cuối cùng dừng tại vách núi cao vút.
Sườn đồi đâm thẳng lên trời, phần sau bị mây mù bao phủ, không thể nhìn rõ toàn cảnh núi tiên.
Dù vậy có thể nói vách núi kia tráng lệ nguy nga, bất kỳ một tiên phủ danh sơn nào so sánh với nó cũng chỉ như bùn đất, tòa tháp ngút ngàn quan sát ngàn vặn dặm đất đai, càng như điện thần ngự trên chúng sinh.
Trên vách núi có phạm vi ngàn trượng, xây dựng một tòa thành xinh đẹp, mấy người đứng trong thành lầu cao quan sát mặt đất, trong mắt mang theo vài phần quý khí trời sinh.
Uống rượu trò chuyện, cực kì thoải mái.
Mãi đến khi một người bước vào, ôm quyền hành lễ.
“Đại nhân, trên biển có con thuyền đang đến gần, dường như là mấy con kiến ngoại giới, không biết nên xử lý thế nào!”
Vừa nói xong.
Tất cả mọi người đều ngước mắt nhìn chăm chú.
Người dẫn đầu yên tĩnh đứng trước đài, ăn mặc xa hoa lộng lẫy, một tay vịn đài được điêu khắc bằng tiên ngọc, tay kia nhã nhặn nâng ly, cong khóe môi mang đầy cảm giác vượt trội.
“Ồ?”
“Đám kiến hôi ngoại giới thật đúng là làm không biết mệt. Cứ cách mười năm lại có vài con thuyền vượt biển đến đây, bao nhiêu năm rồi chưa từng ngừng lại.”