Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1822: Đáng tiếc (2)
Thấy Dịch Phong ngây ngốc, mọi người càng thêm thương tiếc.
Gian Thương lại nở nụ cười đắc ý, dường như lên tinh thần ngay lập tức!
Đầu tiên ôm quyền đa tạ đội trưởng.
“Đội trưởng anh minh! Thuyền cổ công bằng vô tư, tiểu nhân kính phục vạn phần!”
Sau đó nhìn về phía Dịch Phong, tràn ngập vẻ kiêu căng tiểu nhân đắc chí.
“Hừ...”
“Bây giờ biết sợ rồi sao? Muộn rồi!”
“Tiểu tử thối! Thuyền cổ đã vào Thương Hải, trong nước biển có vô số quái vật khổng lồ, không gian hỗn loạn, cho dù ngươi có tu vi thiên giai một mình vào biển cũng chỉ có con đường chết!”
“Đây chính là kết cục cuối việc khinh thường thuyền cổ!”
“Kiếp sau đầu thai phải nhớ lâu một chút!”
Bấy giờ Dịch Phong mới hiểu ra.
Chẳng trách mọi người đều có vẻ sợ hãi, tên mập chết tiệt lại đặc ý kiêu căng thế này.
Hóa ra xuống thuyền nguy hiểm như vậy?
Mẹ nó...
Biết trước như thế, hắn còn ngồi thuyền làm gì!
Lãng phí cơ hội lớn!
Lười nhìn đầu heo, Dịch Phong xoay người nhảy xuống!
“Vị huynh đệ này rất quyết đoán!”
“Không quyết đoán thì có tác dụng gì, so với bị người ta ném xuống không bằng tự mình nhảy xuống.”
Động tác thản nhiên dứt khoát khiến người xung quanh kinh ngạc la hét, trăm ngàn người vội vàng vịn lan can cúi đầu nhìn xuống!