Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1820: Oan gia ngõ hẹp
Chớp mắt trôi qua nửa tháng.
Thuyền cổ bình ổn lướt đi trên biển cả mênh mông, băng qua muôn ngàn dòng sông, đi qua vô số hòn đảo, cũng chạm trán vô số hải tộc khổng lồ không biết tên, cảnh đẹp ven đường chẳng ngớt, sợ hãi thán phục chưa từng nguôi.
Hôm nay hoàng hôn đỏ như máu, rọi xuống mặt biển ánh sáng lấp lánh, đẩy chiếc thuyền cổ màu vàng kim tiến về trước, ngắm nhìn đẹp tựa bức tranh.
Dịch Phong đứng trên boong thuyền, trong mắt dâng lên vài phần buồn ngủ.
Hắn quả thật có chút mệt mỏi về mặt thẩm mỹ.
Cộng thêm thời gian gấp gáp, làm gì có tâm trạng ngày nào cũng thưởng thức cảnh đẹp!
Mới mẻ và kích động ban đầu, theo thời gian trôi qua cũng đã bình tĩnh lại.
Cái này cũng giống như mỹ nhân tuyệt thế.
Người bình thường mong cũng chẳng có, người sở hữu lại chán ngán từ lâu.
Cứ tiếp tục như vậy.
Phải bao lâu mới đến được Vẫn Thần?
Dịch Phong hơi buồn bực, chống cằm mất hồn.
Bên tai bỗng truyền đến tiếng bước chân nặng trịch, tiếng người cũng hơi quen thuộc.
“Ồ?”
“Thật đúng là chân trời không có nơi nào không gặp lại, không ngờ chúng ta lại gặp nhau!”
Nghe vậy nghiêng mặt.
Thế mà lại là thương nhân mập khi trước!