Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1812: Đại kiếp đã đến (2)
Lập tức thủy triều hung thú đã không đến hai ngàn mét, lòng của nàng cũng loạn thành một đoàn!
Đúng vào lúc Từ Dung cắn chặt răng ngà.
Đột nhiên!
Thủy triều hung thú lại dừng lại?!
Từ Dung nhìn đến sững sờ.
Đội viên khác cũng kinh hãi đến run lên!
Không hiểu gì nhìn chằm chằm qua đó.
Đợi đến khi bụi mù hơi tản ra, mới miễn cưỡng có thể nhìn rõ.
Người kia thế mà lại dừng bước không tiến lến nữa.
Tất cả quái vật, đều bao vây loài người kia, dường như che khuất bầu trời, chặt đến mức khiến cho hắn đến con kiến cũng không chui lọt!
Người này…
Vì để cho thủy triều hung thú không tiếp tục tiến lên, thế mà lại lựa chọn từ bỏ chạy trốn?!
Trong nháy mắt!
Tất cả mọi người kinh hãi đến nắm chặt nắm đấm, gắt gao nhìn chằm chằm bóng đen dính đầy bụi trần xen lẫn cảnh tượng đáng sợ!
…
Ngoài thành.
A Phiêu bay thấu trời bao vây người ở giữa.
Ngô Đào đeo đất đỏ ở phía sau lưng cả mặt bất đắc dĩ, nhìn đám A Phiêu bốn phía dữ tợn, cuối cùng tiến hành “thương nghị”.
“Ôi trời!”
“Các ngươi con mẹ nó đuổi đủ rồi chứ?!”
“Mới có chớp mắt, chúng ta đã chạy ít nhất đến mười dặm, marathon cũng không phải chơi liều mạng như thế, ta và các ngươi không oán không thù, không cần đến mức không bình thường như thế?”