Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1810: Hung linh rợp trời (2)
“Phép tắc thế giới của nơi rách nát này quá tệ, khiến ta chỉ có thể thi triển được chút ít sức lực, nếu thi triển nhiều hơn thế giới sụp đổ thì phải làm sao, mẹ nó ta đã cố hết sức bỏ chạy rồi, còn đuổi theo nữa, ngươi và ta có thù sâu đếm mức nào vậy!”
Ngô Đào càng chạy càng uất nghẹn, đúng là như bị chó dại rượt.
Quái vật cũng càng đuổi càng tức!
Làm gì có loài người nào chó như thế, rõ ràng sắp chạy như làn khói, lại còn ở đó la hét không ngừng!
Ngô Đào càng mắng nhiếc hùng hổ, gương mặt của quái vật sống chết cũng không đuổi kịp kia càng thêm dữ tợn, đột nhiên gào trong màn đêm, như tiếng sói tru!
Gầm vài tiếng.
Xung quanh không ngừng có thêm mấy thứ lơ lửng xuất hiện, như chuột chũi đào đất chui ra, đuổi theo Ngô Đào, bóng người đen nhẻm bay giữa không trung, Ngô Đào chỉ cảm thấy mặt trăng trở nên tối tăm ngay tức khắc.
Quay đầu nhìn lại, lập tức bị dọa cho nhảy dựng tại chỗ.
“Trời má!”
“Mẹ nó đám lơ lửng các ngươi mở buổi họp mặt à, tính tổ chức marathon sao! Ngày xưa chúng ta không thù, gần đây cũng không oán hận, ta đào chút đất cũng đâu liên quan gì đến các ngươi, mẹ nó đuổi theo ta làm gì!”