Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1730: Tất cả giống như trò đùa
“Ạch…”
“Lộc cô nương, mắt ngươi có cát bay vào hả? Hay là ta thổi cho ngươi một chút?”
Lộc Thư Dao nghe xong cứng đờ.
Vất vả lắm mới ấp ủ ra được loại không khí mập mờ này, trong nháy mắt đã tiêu tán không còn, chỉ còn lái sắc mặt lúng túng của nàng, nụ cười trên khuôn mặt cứng lại, sắc mặt đỏ bừng.
Đáng ghét!
Người này nhìn thấy mị thuật của nàng thì cũng thôi đi, còn lên tiếng trêu chọc như thế, không hiểu một chút phong tình nào, đúng thật là một tên đầu gỗ.
Tức chết người ta rồi!
Trong chốc lát mọi loại mị thái tiêu tán, trong lòng Lộc Thư Dao xấu hổ giận dữ đan xen.
Cứng người ngồi chưa đến mấy giây, nàng chỉ cảm thấy vô cùng lúng túng, lòng bàn chân đều sắp móc ra một đoạn văn nhỏ rồi, hận không thể dùng văn chương để lên án Dịch Phong!
Nhưng khi nàng đối mặt với hai con ngươi của Dịch Phong.
Chỉ nhìn thấy thanh mâu không chút gợn sóng, phảng phất như là đã trải qua vạn năm tang thương.
Nào có một chút ý trêu đùa nào?
Lập tức.
Lộc Thư Dao giật mình tỉnh lại.
Vị tiên sinh này yêu thích thư họa, sao có thể không hiểu phong tình chứ?
Tuyệt đối không thể nào!
Vừa rồi hắn khôi hài mở miệng, nhất định là cố ý làm thế.
Vì để, chính là để bản thân nàng biết khó mà lui.