Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1396: Tiểu nhân đắc chí
Đối với Kiếm Thánh uy tín lâu năm như hắn mà nói, thanh kiếm này không thể nghi ngờ là có lực hấp dẫn cực lớn.
"Cũng được."
Sau khi Cổ Thánh chờ đợi rất rất lâu, Ngụy Đông Hải mới nói như vậy một cách do dự.
Tiếp theo cầm trường kiếm đưa tới, mà vẫn có về lưu luyến không rời.
"Đa tạ."
Cổ Thánh cảm kích hành lễ với Ngụy Đông Hải một cái, ánh mắt kích động liếc về phía trường kiếm.
Rõ ràng nhìn rất cổ xưa, lại có thể phát giác được rõ ràng có đạo vận nồng đậm phun trào trong đó.
Nhìn về ngoài bình thường, nhưng Kiếm Thánh như hắn lại nhìn ra sự kiêu ngạo ẩn sâu trong đó.
Chủ nhân của nó khi còn sống nhất định rất mạnh!
Cổ Thịnh Hồng nghĩ như vậy.
Đồng thời bàn tay cũng vuốt thân kiếm.
"Ông!"
Mới tiếp xúc, trường kiếm trong tay Cổ Thịnh Hồng đã phát ra âm thanh như ve kêu, vẻ mặt hắn càng xúc động.
Tuyệt thế bảo kiếm bậc này, xác suất tồn tại gần như bằng 0.
Hắn ngày càng chấn động, về mặt ngày càng trịnh trọng.
Đáng tiếc khoảnh khắc tốt đẹp luôn ngắn ngủi.
Hắn mới chỉ chạm thử một chút, Ngụy Đông Hải đã nhanh tay thu trường kiếm về, một mực ôm trong người.
"Được rồi."
Nguy Đông Hải nói.
"Cái này..- Tốc độ thu về nhanh hơn cả ánh sáng, làm Cổ Thịnh Hồng không kịp phản ứng, nhìn Ngụy Đông Hải trước mắt, lúng túng nói: