Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1377: Nịnh nọt
Theo tâm tình chuyển biến, ánh mắt Dịch Phong trở thành hờ hững, ham muốn câu cá ban đầu đã không còn quá mạnh, ngược lại biến thành hưởng thụ thanh thản hiện tại.
Ai biết được âm thanh vừa dứt, xa xa lại truyền đến âm thanh tán thưởng.
"Thơ hay, câu hay."
Nghe tiếng nhìn lại, một ông lão đội mũ rộng vành chắp tay bước tới.
"Tiểu tử, ngươi thật có nhã hứng nha."
Tán thưởng xong, lại nhìn về chỗ buông dây câu mà mỉm cười lắc đầu.
"Nhưng mà một mình câu cá thì có gì vui thú?"
Dịch Phong đứng dậy nhìn kỹ, chỉ thấy người tới đã đến bên cạnh.
Hai tóc mai bạc màu, nhìn cách ăn mặc như một tiểu phu bên hông buộc hồ lô đựng rượu.
Vì lễ phép, Dịch Phong gật đầu ứng trả lời.
"Bác trai, ngươi cũng ở trong thôn này ư? Tại sao ta chưa từng thấy ngươi"
Ông lão uống một ngụm rượu ngon, thoải mái cười to.
"Ha ha ha."
"Ta họ Ngụy, ngươi có thể gọi ta là Ngụy tiểu phu, ta ở thôn này rất nhiều năm, là bạn cũ với Phó Nam Thiên, nhưng mà ngày thường đều đốn củi ở nơi sâu trong núi, ngươi tự nhiên chưa từng thấy:
Nói tới đây, rộng lượng đưa hồ lô rượu tới.
Nhìn thấy hắn thoải mái như vậy, Dịch Phong cũng sinh lòng thiện cảm, tiếp nhận hồ lô rồi cảm ơn.