Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1299: Cuối cùng chúng ta vẫn đến muộn (2)
Ngay sau đó, chuôi kiếm nào đó sau lưng cũng gào thét một tiếng, một tàn hồn bay ra.
Sau đó ngàn vạn thanh kiếm phía sau liên tiếp gầm thét, từng tiếng không ngớt lọt vào tai.
Từng tàn hồn bay ra, tiến về phía Lâu Bản VI.
Không lâu sau, cả mộ kiếm đều truyền đến tiếng rên la bi ai.
Có điều trong chớp mắt, xung quanh Lâu Bản Vĩ đã bị vô số tàn hồn vây quanh, hợp thành một dòng xoáy cực lớn.
Lâu Bản Vĩ nhấc tay, một luồng sáng trắng giữa trung tầm vòng xoáy xông thẳng lên trời. Bầu trời bị xé rách thành một lỗ thủng.
"Về nhà thôi." Hắn ta khẽ khàng nói một câu.
Những tàn hồn kia dung nhập vào luồng sáng trắng, thuận theo ánh sáng trắng thoáng chốc tràn vào màn trời bị xé rách kia.
Cùng lúc này, Phiêu Diêu Hồng cũng đang ở trong mộ kiếm.
Vốn dĩ ngồi nơi này chờ chết.
Nhắm mắt tĩnh tu.
Bỗng nhiên nghe thấy kiếm xung quanh mình bắt đầu gào thét, đột ngột mở mắt.
Lọt vào tầm mắt chính là vô số thanh kiếm cắm xuống đất quanh người mình bắt đầu run rẩy. Tiếng gào thét ngày càng lớn, khiến nàng ta trợn to mắt.
Đã xảy ra chuyện gì?
Vẻ mặt Phiêu Diêu Hồng ngơ ngác.
Ngay sau đó, nàng ta nhìn thấy trong mỗi một thanh kiếm đều có thứ gì đó như khí tức bay ra, lao về nơi nào đó.