Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1231: Nhớ lại
Dịch Phong lấy cái xẻng ra, đào một cái hố chôn bộ xương vào trong cát, sau khi lấy chân giẫm cho đất siết chặt lại mới coi như xong.
Hắn lại nằm xuống bãi cát.
Lần này không chết được khiến hắn có chút mờ mịt, không biết tiếp theo nên tìm chết như thế nào.
Chính vào lúc này lòng bàn tay đặt trên cát dường như chạm trúng thứ gì đó, cầm lên nhìn thử, vậy mà lại là một viên tiên tỉnh.
SỐ, không ngờ thế mà lại nhặt được tiên tinh"
Tuy đào cát một lúc lâu cũng chỉ có một viên, nhưng ít nhất khiến tâm trạng buồn bực của Dịch Phong tốt hơn không ít.
Vừa định vui vẻ cất tiên tỉnh đi, Dịch Phong đột nhiên nhớ ra gì đó, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Hắn mở giao diện hệ thống.
"Thứ chó má, chỉ còn lại một năm tuổi thọ sao?"
Dịch Phong khẽ ngẩng đầu, sắc mặt có chút thổn thức.
Thành Bình Giang.
Đó là một ngày mùa đông lạnh lẽo.
Tuyết phủ mênh mông, cả thế giới đều ngập trong một vùng trắng xóa.
Cho dù là nơi bông tuyết không thể bay đến, gió lạnh thổi qua cũng sẽ đóng thành một lớp sương dày.
Trong võ quán nhỏ, một thiếu niên thân hình gầy gò đang dựa vào căn phòng gỗ run rẩy, nhìn thế giới lạnh lẽo băng giá, thiếu niên lấy một củ khoai tây vẫn chưa chín tới cuối cùng trong nhà ra gặm.