Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1225: Ý nghĩa của Lâu Bản Vĩ (2)
"Tiện nhân, đấu với ta, ngươi đấu lại ta sao?"
Bạch Cập giật tóc của Phong Thiên Nguyệt, nắm đầu của nàng ta, lộ ra gương mặt cho dù vết thương chồng chất nhưng vẫn xinh đẹp như cũ: "Khi trước chẳng phải ngươi nhảy nhót dữ lắm sao?"
"Nhất là khi Dịch Phong kia ra khỏi tế đàn, chẳng phải ngươi rất đắc ý sao?"
"Lúc ta bị Dịch Phong đánh, ngươi hẳn vui lắm nhỉ?"
"Bây giờ ta xem ngươi làm sao nhảy nhót nữa."
Bạch Cập tát một cái lên mặt Phong Thiên Nguyệt, lại kéo nàng ta lên: "Bây giờ ngươi hẳn rất hi vọng tên Dịch Phong kia sẽ đến cứu mình nhỉ?"
"Nhưng người ta hoàn toàn không quan tâm đến ngươi, căn cứ tin tức của người đưa tin, bây giờ hắn đã iđ rất xa rất xa rồi."
"Cho nên trên thế gian này không còn ai có thể cứu ngươi được nữa, ngươi cứ triệt để chết tâm đi, chậm rãi hưởng thụ sự tra tấn ta dành cho ngươi."
"Ha ha ha ha..."
Vẻ mặt Bạch Cập dữ tợn, cười lớn chói tai.
Nhưng chính vào lúc này, trong hành lang bên cạnh hang động, truyền đến tiếng bước chân đột ngột.
"Cộp cộp cộp cộp..."
Bạch Cập híp mắt nhìn qua.
Chỉ thấy trong hành lang hang động kia có vài bóng người đang bước đến.