Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1224: Ý nghĩa của Lâu Bản Vĩ
"A, nương tử nấu cơm ngon quá."
Lâu Bản Vĩ sáp đến gần nồi khẽ ngửi, lộ ra vẻ mặt hưởng thụ, lại nhặt một nhúm cát mịn ở bên cạnh ném vào trong nồi: "Nương tử, tướng công của nàng thích ăn mặn, cho nhiều muối một chút nhé"
"Vâng, tướng, tướng công."
Gương mặt xinh đẹp của Bạch Mị ửng đỏ cúi đầu đáp, hiển nhiên không giỏi nhập vai.
"Oa oa oa"
Một bên, trong chiếc nôi làm bằng cỏ khô, con rết bị bọc lại chặt chẽ, bên hông còn quấn một mảnh vải trắng, bật khóc đúng lúc lại non nớt cất tiếng gọi: "Cha, nương..."
"Ôi chao, hài tử khóc rồi, nương tử nàng làm tiếp đi, ta đỗ bảo bảo của chúng ta."
Lâu Bản Vĩ bế con rết ra khỏi nôi, ôm vào lòng nhẹ giọng dỗ dành: "Ngoan nào, bé ngoan của cha, mau ngủ đi"
"Hức hức..."
Con rết nhỏ phối hợp nức nở, một lúc sau nhắm mắt lại.
Phu thê hai người dùng cơm trưa, Cấu Tử lắc đuôi chạy quanh bàn.
"Nương tử, nàng phải nhớ cho chó ăn, con chó này lại ăn phân Às13% TỐI.
Lâu Bản Vĩ gắp một khúc xương (hòn đá) từ trong chén ném xuống đất, Cầu Tử thấy vậy vội nhào qua đó.
Cứ như vậy trong lúc bận rộn, một ngày hạnh phúc của cả nhà trôi qua...
"Ca, ca, kỹ thuật diễn xuất của đệ thế nào."