Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1219: Sống không còn gì luyến tiếc (2)
Con mẹ nó chứ chẳng phải là hại người sao.
Vậy hắn làm sao chết được đây?
"Ông già, ông đừng chết, ông tỉnh lại đi!"
Dịch Phong sốt ruột lao đến chỗ bộ xương, hai tay nắm chặt, lắc lư cơ thể của ông ta.
Nhưng đầu lâu cũng suýt bị rớt xuống mà giọng nói của ông lão kia cũng không còn truyền ra nữa, như thể trước giờ chưa từng xuất hiện.
Dịch Phong vùng vẫy rất lâu đã tuyệt vọng rồi.
Ngây ngốc ngồi ở góc tường.
Đôi mắt trống rỗng, sống không còn gì luyến tiếc.
Chuyến đi này hắn chỉ muốn đến tìm chết.
Nhưng chết lại không chết được, ngược lại còn kiếm ra bộ áo giáp dũng giả.
Tương lai phải làm thế nào đây.
"Một tháng rồi"
"Phong Thiên Nguyệt, từ bỏ đi"
Bên cạnh tế đàn, nhóm người của Phong Nguyệt tông từ sau khi Dịch Phong tiến vào truyền thừa, từ đầu đến cuối đều ngồi xếp bằng ở bên ngoài.
Thời hạn một tháng đã đến, Bạch Cập mở mắt, gương mặt tràn ngập ý cười lạnh lẽo.
Phong Thiên Nguyệt trầm mặt, ngậm miệng không nói.
Mắt thường cũng có thể nhìn thấy vẻ khó coi trên gương mặt xinh đẹp kia.
Trong lòng nàng ta cũng hiểu rõ, một tháng không có động tĩnh gì, khả năng lớn là đã thất bại.
"Hừ, bây giờ chẳng qua chỉ mới qua một tháng mà thôi, Bạch Cập ngươi đừng vui mừng quá sớm" Phong Thiên Nguyệt trầm mặc không nói, Phong Lăng Bắc bên cạnh lại không nhịn được, đứng lên đáp trả.