Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1201: Rốt cuộc là sao?
Sau khi hắn hạ một đạo thủ ấn cuối cùng xong, không gian trước sau rung chuyển, một vết nứt đen kịt xé rách tới.
Đồng thời toả ra khí tức huỷ diệt, hai cặp mắt đỏ tươi xuất hiện.
Theo đó, hai con sói đói toàn thân bóc lên hoả diễm chậm chân đi ra, lộ ra răng nanh dữ tợn, lạnh lẽo quan sát Dịch Phong.
Dễ thấy.
Nam tử trước mắt là một tên triệu hoán.
"Hừ"
Dịch Phong liếc mắt nhìn hai con thú không gây chút uy hiếp nào với mình. Tức giận hừ một tiếng, đồng thời trợn mắt nhìn sang hai con kia.
Ánh mắt quăng tới, đột nhiên hai con thú vô cùng phấn chấn.
Giờ phút này bọn chúng có một loại cảm giác, dường như bị nhìn xuyên qua linh hồn.
Bọn chúng mới vừa rồi còn vô cùng uy mãnh, nháy mắt mặt trắng hơn quả cà... Ïu xìu, không khác gì chó nhỏ ngã sấp giữa đất kêu rên không ngừng, kẹp chặt hai đuôi, ánh mắt nhìn thậm chí còn mang theo khẩn cầu, cầu xin Dịch Phong có thể thả bọn chúng.
Cái gì ? ? 2 Được em như là chủ nhân triệu hoán bên cạnh, nhìn thấy chiến vật do chính mình triệu hồi lộ ra tình cảnh như vậy, con ngươi suýt chút nữa rơi ra.
Phải biết rằng, hai con soi này mấy trăm năm trước hắn phải tốn một khoảng thời gian dài mới có thể thu phục ký khế ước được, sở dĩ tiêu tốn nhiều công phu như vậy ngoại trừ thực lực ra, còn chính vì thú tính thà chết chứ không chịu khuất phục của bọn chúng.