Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1172: Long Ngư Vân Hồ
"Bây giờ ngươi đang ở đâu?"
Phiêu Miểu Hồng hỏi.
"Ngươi nên cho ta biết ngươi đang ở đâu thì hơn, để ta tới tìm ngươi cho." Trong ngọc giản truyền ra âm thanh của Dich Phong.
"Được!"
Đáp xong, Phiêu Miễu Hồng cho Dịch Phong biết vị trí của mình.
Chỉ chốc lát sau.
Ốc sên khổng lồ từ trên cao bay xuống, rơi cạnh hai ngươi.
"Hồng cô ngươi."
Dịch Phong chắp tay.
"Dịch tiên sinh."
Phiêu Miễu Hồng cũng thi lễ.
Hai người hàn huyện vài câu, Dịch Phong liền thấy La Thần đứng cạnh.
Gặp lại Dịch Phong, La Thần sợ hãi cực kỳ, trực tiếp trốn sau lưng Phiêu Miểu Hồng. Hắn không hề quên được một đao mình dùng hết sức chém tới, Dịch Phong ngay cả cái rắm cũng chả sao, nghĩ tới mà rợn người.
"Hồng cô nương, chỗ đó ta không chết được."
Dịch Phong cũng không trách nàng.
Cuối cùng hắn cũng rõ ràng, Phiêu Miểu Hồng không hề lừa hắn, chỉ là không biết ma vật ở cái nơi quỷ quái kia yếu đến mức đó mà thôi.
"Nhưng mà phải nói, người chỗ kia hiếu khách thật!"
Dịch Phong cảm thán nói.
"Chỗ kia có người hả?"
Phiêu Miểu Hồng nhíu mày, chỉ xem như Dịch Phong nói đùa, cho nên không hỏi nhiều nữa.
"Nếu như Dịch tiên sinh có thể toàn thây ra khỏi chỗ kia, thì tạm thời... ít nhất trong Cửu giới, e rằng không có nơi nào có thể uy hiếm đến tính mạng của Dịch tiên sinh. Có lẽ phải đến Thiên Vực mới có cách thôi." Phiêu Miểu Hồng nói: "Chỉ là cần Dịch tiên sinh phải chờ một thời gian"