Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1007: Chẳng phải đã tới rồi sao (2)
Tô Bạch thản nhiên nói: "Mấy thứ giả dối này không cần làm nữa đâu, bắt đầu từ lúc trước, chúng ta đã không còn liên quan nữa"
"Nhưng tuy nàng ham mê thế lực, nhưng cũng không phải xấu xa đến tận cùng, nể mặt chuyện quá khứ, chặt tay thì thôi bỏ qua đi...
Nói đến đây hắn ta nhìn về phía Trần Võ bên cạnh, nói: "Còn về những chuyện khác, ngươi nên giải quyết thế nào thì cứ giải quyết thế đấy!"
Nói xong Tô Bạch hoàn toàn không màng đến hai mẫu nữ Liễu gia lôi kéo, bay thẳng ra ngoài cửa.
"Ôi chao tiền bối, cần gì rời đi nhanh như"
"Chi bằng ở lại ăn bữa cơm"
"Nhất định phải rời đi sao?"
"Tiền bối ta tiễn ngài."
Trần Võ nịnh nọt đi theo.
Nhìn hai người một trước một sau rời khỏi đại điện, nhìn cũng chẳng thèm nhìn các nàng một cái, hai mẫu nữ Liễu gia như bùn nhão mềm oặt ngồi bệt dưới đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trong lòng tràn ngập hối hận.
Mặc dù không biết tại sao Tô Bạch lại có thực lực như vậy, nhưng nếu lúc trước nàng ta không lựa chọn phản bội Tô Bạch, chỉ sợ hiện giờ hai người họ...
Nhưng mà trên đời cũng không có thuốc hối hận.
Tô bạch cùng Trần Võ một trước một sau rời đi, bất kể Trần Võ níu kéo thế nào, Tô Bạch cũng chẳng có chút tâm tư muốn ở lại, trong đầu còn suy nghĩ trở về sẽ làm món gì cho Dịch Phong đại nhân ăn đây.