Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 1006: Chẳng phải đã tới rồi sao
Nhưng mà.
Đối mặt sự ân cần của Trần Võ, Tô Bạch lại không để ý tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người Trần Siêu Tiền quỳ trên mặt đất.
"Thanh tiên kiếm này có còn là của các ngươi nữa không?"
Tô Bạch nắm chặt trường kiếm lạnh lùng hỏi.
Dọa cho đám người Trần Siêu Tiền run rẩy, cũng bao gồm những kẻ đã giúp Trần Siêu Tiền kêu gào với Tô Bạch.
"Đại nhân tha mạng"
"Đại nhân tha mạng, chúng ta sai rồi"
Một đám người nằm rạp dưới đất run rẩy, truyền ra tiếng xin tha run rẩy.
Trần Võ thấy thế, trên mặt lóe lên vẻ nghiêm nghị.
Nhìn dáng vẻ này của Tô Bạch, xử lý không tốt chính là đại họa!
Ánh mắt khẽ động, sau đó nắm lấy Trần Uy nửa chết nửa sống dưới đất, bàn tay bao phủ trực tiếp lục hồn.
Dù sao khi trước ông ta cũng không ở đây, cũng không biết tiền căn hậu quả của sự việc.
Chỉ khi biết tiền căn hậu quả, mới có thể hốt thuốc đúng bệnh trấn an Tô Bạch.
Ngay lập tức.
Từ khi Tô Bạch xuất hiện đến nay, tất cả mọi chuyện đã xảy ra toàn bộ đều xuất hiện trong đầu ông ta.
"Khốn kiếp!"
Hét lớn một tiếng, ông ta lập tức phẫn nộ.
"Các ngươi là thứ có mắt không tròng, vậy mà còn dám thèm nhỏ dãi tiên khí của tiền bối"