Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 969: Vút
Hàn U nhớ đến người thần bí kia đến bây giờ vẫn còn sợ hãi, không nhịn được nói: "Tuy chúng ta không nhìn thấy hắn ra tay, nhưng tốc độ tọa kỵ của hắn là thứ mà đời này chúng ta chưa từng gặp."
"Vậy rốt cuộc nhanh đến mức nào?"
Trần Tiên Huyền hỏi.
"O...
Hàn U nhớ lại, sau đó trịnh trọng nhìn Trần Tiên Huyền nói:
"Vút...
... ?
Trần Tiên Huyền buồn bực: "Vút?"
"Đúng, chính là vút..."
Hàn U trịnh trọng gật đầu.
"Không phải, ta không phải hỏi ngươi vút hay không vút, ta đang hỏi ngươi rốt cuộc tốc độ kia nhanh đến mức nào." Trần Tiên Huyền cau mày nói.
"Đúng vậy, ta đang hình dung với trưởng lão như thế đấy!" Hàn U vô tội nói: "Ta hoàn toàn không biết nên hình dung tốc độ đó thế nào, chỉ biết hắn vút một cái đã bay đi mất"
Khựng lại một lúc.
Hắn ta lại nói tiếp: "Trưởng lão ngài cũng biết khi đến thực lực của chúng ta, cho dù vật thể di động nhanh hơn nữa ta cũng có thể bắt được quỹ tích của người đó, nhưng khi hắn bay qua ta chỉ nghe thấy một tiếng vút, hoàn toàn không bắt được quỹ tích của hắn, chỉ có thể miễn cưỡng biết được vừa có một người bay qua thôi"
Trần Tiên Huyền trầm mặc.
Cuối cùng ông ta cũng hiểu hàm nghĩa tiếng vút kia của Hàn U.