Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 717: Không cần hỏi ta là ai (2)
Bị hiện thực kìm nén không thể tu luyện quá lâu, lúc này bỗng nhiên biến thành sự tồn tại bất khả chiến bại trên thế giới này, không nói cho người khác biết thì quả đúng là áo gấm đi đêm.
Đúng là trời đất khó dung, trời đất khó dung mà.
Vào một ngày nào đó, Bình Giang thành đổ mưa lớn, con ngõ của võ quán cũng ít người đi lại, mọi người đều đóng cửa hàng quán, tụ tập lại nhà lão Vương nướng khoai lang buôn chuyện cho đỡ chán.
Vào đúng lúc này, cánh cửa ở của ngôi nhà bị người đẩy mở ra, một người cầm chiếc ô bước ra từ trong làn mưa.
Kiêu hãnh mà tuyệt trần, di thế mà độc lập. Cả một dáng vẻ siêu phàm thoát tục. Mấy người nhìn đến ngơ ngác.
Đến khi người đó bước vào bên trong căn nhà, mấy người đó mới phản ứng lại.
"Tiên sinh..." lần lượt đứng dậy: "Sao ngài lại tới đây thế ạ"
"Ngồi đi ngồi đi ngồi đi" Dịch Phong vẫy vẫy tay ngồi xuống bên bếp lửa cùng với đám đông.
"Hôm nay ta đến đây, là bởi vì có một việc đã kìm nén ở trong lòng ta rất lâu rồi" Dịch Phong nói, gương mặt để lộ vẻ buồn phiền: "Muốn dốc bầu tâm sự với mọi người về nỗi buồn phiền của ta."
"Tiên sinh ngài nói đi, có chuyện gì thế?" Mấy người đều dỏng tai lên lắng nghe vô cùng nghiêm túc.