Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 716: Không cần hỏi ta là ai
Dịch Phong đi một vòng Bình Giang thành vẫn không tìm thấy lấy một người tu luyện. Ai lấy cũng còn không quen biết người tu luyện.
Đúng là thứ rác rưởi mà...
Chính vào lúc Dịch Phong đang buồn phiền, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Đứng yên tại chỗ. Đúng rồi, khi đó khi hệ thống thưởng cho bản thân Lâu Bản Vĩ, không phải là nói rằng Lâu Bản Vĩ là cao thủ số một hay sao?
Mặc dù không biết rằng là cao thủ số một ở phạm vi nào, nhưng nói như thế nào thì cũng là danh hiệu cao nhân số một, chắc cũng có tí bản lĩnh đúng chứ? Mặc dù chưa từng thấy hắn ta có ích gì. Thử xem sao chăng? Nghĩ xong, Dịch Phong liền quay ngươi trở về võ quán.
Võ quán.
Khi Dịch Phong vừa mới rời đi, một khúc xương trắng nhô ra từ mép cánh cửa gỗ bị khóa chặt.
Một ngón tay đưa vào trong khóa, lắc lắc một lúc. Cánh cửa liền bật mở ra. Ngay sua đó, một chiếc đầu lâu thò ra từ trong chiếc khe đen xì, ngó nghiêng trái phải quan sát.
"Chủ nhân đi rồi đúng chứ?"
"Đi rồi đi rồi" Cẩu Tử mau chóng mở cánh cửa nhỏ giúp Lâu Bản Vĩ: "Chúc mừng đại ca chúc mừng đại ca. Lại có được sự tự do."
"Còn không nhìn xem ta là ai ư" Lâu Bản Vĩ đắc ý nói.
tứ chi bị tháo rời trong chốc lát liền nối lại với nhau: "Đi, nhanh nhẹn lên. Nhân lúc chủ nhân còn chưa trở về."