Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 707: Mùi của tiền vàng
Nàng ta hất mái tóc đen sang một bên nhẹ nhàng đi về phía Lâu Bản Vĩ.
"Mắt ta vừa nãy không cẩn thận bị cát bay vào, ca ca cũng giúp ta thổi một cái..."
Trong lúc nhất thời hoàn cảnh tĩnh lặng bên trong sát trận được thay thế bằng ánh lửa ma trơi lập lòe, âm nhạc vui tươi, hạnh phúc.
Một đám người nhảy múa xung quanh một người áo đen. Chỉ thấy bàn tay người mặc áo đen kia từ bên trái sờ đến bên phải, từ phía trên sờ xuống phía dưới.
Tiếng cười của bộ xương khô trong cổ họng hắn ta quanh quẩn vang vọng khắp nơi trong sát trận.
Sau ba ngày ba đêm, Lâu Bản Vĩ vẫn còn rất sung sức nhưng bảy nữ nhân kia đã chịu đựng không nổi.
Những Tử Linh làm nhiệm vụ phát sáng cũng mệt mỏi đến mức hôn mê bất tỉnh hơn một nửa.
Linh Vương của đám Tử Linh cũng không chịu nổi nữa nói: "Tinh Ị?
lực của ngươi cũng tốt quá đi "Đại ca, nghỉ ngơi, nghỉ một chút đi..."
Nó đã mệt muốn chết, không nhịn được nữa mà mở miệng.
Lâu Bản Vĩ bất mãn mà nhìn về phía Linh Vương: "Tiểu Linh Tử, thân thể của ngươi kém quá đi"
"Tất nhiên, tất nhiên. Ai có thể so sánh với đại ca được chứ! Đại ca oai hùng chấn động cửu thiên, thiên hạ không ai có thể so sánh!" Linh Vương nói.