Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 671: Mép sách quen thuộc
"Tên áo đen này chính là người đả thương Khởi Cừ?" Bạch Lĩnh Thiên trầm giọng hỏi.
"Bạch gia chủ, không phải hắn." Nguyên Lãng Thiên nhẹ giọng phụ họa.
"Vậy ngươi từ đâu chạy đến?" Bạch Lĩnh Thiên cau mày.
"Nghe nói tên áo đen này là thuộc hạ của người kia, con gấu đen và con chó kia cũng là sủng vật của hắn." Nguyên Lãng Thiên nhỏ giọng nói: "Theo tin tức đáng tin cậy thăm dò được trước đây thì ba tên này cũng không có bao nhiêu thực lực."
"Thuộc hạ?"
Bạch Lĩnh Thiên khẽ cau mày.
Ánh mắt hắn ta dời khỏi đám người Lâu Bản Vĩ.
Nếu người này là thuộc hạ, vậy thì không đáng để hắn ta gây chiến, càng không đáng để hắn ta tốn nhiều tinh lực.
Bạch Lĩnh Thiên phân phó nói: "Ảnh Tử, nơi này giao cho ngươi."
Nói xong, hắn ta lập tức lướt qua Lâu Bản Vĩ, sau đó mang theo Nguyên Lãng Thiên đi tới nội viện ở sau sảnh.
Hai người Bạch Lĩnh Thiên vừa rời khỏi thì tay Ảnh Tử liền động, một băng ghế lập tức di chuyển đến sau lưng hắn ta.
Ảnh Tử ngồi thẳng xuống và đối chọi gay gắt với Lâu Bản Vĩ.
"Keng!"
Lại là một đạo âm thanh ong ong truyền tới, một thanh trường kiếm cắm thẳng vào giữa hắn ta và Lâu Bản Vĩ.
"Nhìn tư thái của ngươi, ngươi cho là bản thân có chút thực lực sao?" Ảnh Tử nhìn Lâu Bản Vĩ rồi cất giọng nói đầy ẩn ý.