Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 483: Kẻ nào cười cuối cùng (2)
"Chẳng lẽ lần trước ta hoa mắt hay sao?"
"Đây thật sự là một lão già bình thường ư?"
Tô Huyền Quân lẩm bẩm, sau đó dứt khoát đi khỏi góc khuất kia, đứng lô lộ bên bờ hỏ.
Nhưng lão già chèo thuyền kia vẫn không hề phản ứng gì hệt như trước đó.
"Ha ha."
"Nói ra cũng nực cười thật đấy, rõ ràng là ta tự mình dọa mình mà, gì mà cho rằng ngươi là Thanh Hoa Tương chứ."
Điều này khiến Tô Huyền Quân há miệng cười to, trong lòng bỗng thả lỏng.
Nhưng đúng lúc này, phao câu cá không ngừng lay động.
Rõ ràng có cá mắc câu.
Lão già chèo thuyền nhấc cần câu trong tay lên, một con cả lớn hơn đầu móng tay một chút nhảy vọt ra khỏi mặt nước "Nhảy hăng đấy, cơ mà chỉ là một con nòng nọc, chẳng trách tiên sinh còn chẳng thèm nhấc cần đi câu"
"Để cho ngươi nhảy nhót tiếp vậy!"
Lão già không nhịn được mà lắc đầu, gỡ cá nhỏ trên móc câu xuống rồi tiện tay ném xuống giữa hồ nước, tiếp tục nhắm mắt câu cá.
"Không thấy tên hòa thượng lần trước đâu cả, nếu không thì ta cũng phải xem kĩ xem rốt cuộc hắn có phải là người đó không Àz1 rồi:
"Nhưng mà cũng có khi do lần trước ta căng thẳng qua nên nhận lâm cũng nên"