Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 472: Tạm biệt tiên sinh
"Ta tới Tuyệt Sắc Cốc chờ tin tức của các ngươi, nhưng các ngươi nhất định phải nhớ kỹ, không thể coi thường pho tượng cổ kia được, nó liên quan đến việc Đoan đại nhân có thể nhìn thấy bầu trời lần nữa hay không, không được qua loa, cho nên các ngươi tìm được manh mối tuyệt đối đừng hành động thiếu suy nghĩ, trước tiên trở về bẩm báo cho ta."
"Đã rõ."
Sáu người cung kính gật đầu, sau đó hóa thành sáu luồng ánh sáng lao về hướng thành Bình Giang.
Nam tử áo xanh lại cười giễu một tiếng, đi theo người của Tuyệt Sắc Cốc tới Tuyệt Sắc Cốc.
Thành Bình Giang.
Tửu lâu Bảo Phong.
"Sư tôn, sao gần đây ngươi luôn cau mày thế?" Lạc Lan Tuyết nhìn Lục Thanh Sơn, nhẹ giọng hỏi.
"Hầy, ta đang suy nghĩ về chuyện của tiên sinh!"
Lục Thanh Sơn rót thêm chén rượu, sau khi uống xong lắc đầu nói: "Mấy tháng gần đây ta ngày càng ít qua lại với tiên sinh, e rằng tiên sinh cũng sắp quên ta rồi"
"Nếu ngươi muốn tìm tiên sinh, vậy thì đi tìm hắn đi" Lạc Lan Tuyết nói.
"Hầy, tiểu cô nương cũng chỉ là tiểu cô nương thôi" Lục Thanh Sơn mặt ủ mày chau lắc đầu, nói: "Người như tiên sinh, làm sao có thể tùy tiện tới tìm được, không những quấy rầy hắn mà bản thân ta cũng thấy ngại nữa!"