Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 470: Ăn một bữa cơm no đủ (2)
"Các ngươi nói nhiều quá, lúc phải đến lượt các ngươi thì đương nhiên sẽ đến lượt các ngươi thôi" Quản Vân Bằng nặng nề quát lên một tiếng.
"Đúng vậy."
"Nói ít, làm nhiều lên"
Hám Thiên Khuyết cũng bước tới quát mắng một tiếng.
Nghe vậy.
Đám Võ Đế nhao nhao cúi đầu xuống, không dám nói thêm gì.
"Đi, đến tửu lâu Bảo Phong của Thương Hội Bảo Phong thôi, lão Chu, ngươi dẫn đường cho bọn họ đi." Dịch Phong phân phó.
"Được"
"Đi theo ta"
Lão Chu thét to một tiếng, dẫn theo đám người leo lên bè trúc rồi ào ào tiến về thành Bình Giang.
Còn Dịch Phong ở sau cùng thì đưa theo Lâu Bản Vĩ đi ra phía hậu sơn.
Dù sao Dịch Phong cũng không hề quên những dã thú không dễ gì mới bắt tới được này.
Sau khi đi tới phía hậu sơn, hắn dùng dây xích sắt xích chặt lấy mười mấy con dã thú này rồi kéo đến phía dưới sườn đồi, sau đó lại xích chặt lại một lần nữa.
Dù sao ở đây cũng ít bị mưa gió táp vào hơn.
Lại nói về việc này, Dịch Phong tới đây cũng không chỉ vì mỗi việc đổi chỗ cho bọn chúng...
Hắn dùng ánh mắt chọn lựa lướt qua từng con thú.
"Grào!"
"Grừt"
"Két"
Sau khi nhìn thấy Dịch Phong, lại còn nhìn thấy cả tên đầu sỏ tội ác kia, một vài yêu thú trong đám yêu tộc của tiên giới kia lộ ra dáng vẻ hung thần ác sát, há to miệng lộ ra răng nanh sắc bén, sau đó phát ra tiếng gầm gừ về phía Dịch Phong.