Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 398: Đây là Mạn Mạn đó hả?
Dịch Phong đột nhiên chửi rủa.
"Mạn Mạn gì mà Mạn Mạn, nghe tên là đã biết chắc phải thứ hay ho gì rồi"
"Cái hệ thống rác rưởi kia, ngươi đang đùa ta đấy hả, ngươi cho ta mấy thứ bình thường chút được không hả?"
Nói xong, Dịch Phong lại tức giận một chân đá vào cái vỏ khổng lồ của nó rồi mắng: "Cút sang bên kia đi, đừng có nằm giữa sân chắn hết cả đường!"
Dường như nghe được tiếng mắng mỏ của Dịch Phong, con ốc sên kia lười biếng mở hai mắt ra.
"Brư brư..."
Trong miệng phát ra một âm thanh quái dị, sau đó ngọ nguậy thân thể, bò về phía góc tường.
Nhưng không bò thì còn ổn.
Vừa bò cái đã khiến Dịch Phong chết tâm ngay tức khắc, nó bò nửa ngày mới được nửa thước.
Bảo hắn dùng thứ rác rưởi này làm tọa kỵ á?
Đừng nhắc đến việc đi những nơi khác, e rằng riêng mỗi việc cưỡi nó đi chợ thôi, hắn cũng chết già trên cái vỏ của nó mất.
Hắn hiểu hết rồi.
Cái hệ thống rách nát này chỉ giỏi hố người ta thôi.
"Đệch!
Hắn mắng to một tiếng.
Dịch Phong đen mặt bỏ đi.
Sau khi Dịch Phong bỏ đi, Lâu Bản Vĩ vội vàng ngồi xổm bên cạnh ốc sên.
"A ba a ba..."
"Brư brư..."
"A ba ba..."
"Brư brư..."
"A a ba ba..."
"Brư brư..."
"Ca, ca, các ngươi nói chuyện gì thế?"