Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 350: Hoá ra là phàm nhân
Người mặc áo choàng đen này, dù rằng tỏ ra cực kỳ tủi thân trước mặt Dịch Phong, nhưng với hắn mà nói, kẻ đó cũng là một người mà hắn không thể đắc tội được.
"Vân Lang, mau đưa vị huynh đệ này đi dạo một vòng." Hoang Vô Kính vội vàng căn dặn.
"Vâng"
Vân Lang vội vã gật đầu, hiện giờ hắn cũng không dám thiếu cảnh giác chút nào, cũng đã hiểu được ánh mắt nông cạn trước kia của bản thân.
Giờ khắc này, Lâu Bản Vĩ vui mừng, gấp gáp gọi Cẩu Tử, rồi đi theo Vân Lang rời khỏi đây.
"Ha ha, làm phiền lão ca rồi, còn lại hai huynh đệ chúng ta, cứ uống thoả thích thôi" Dịch Phong nâng ly rượu lên cười nói.
"Được được được, uống thoả thích"
Hoang Vô Kính cũng giơ ly lên.
"Hoang Vô Kính, hoá ra ngươi thật sự đã trở về."
Trong khi hai người đang uống rượu thì một âm thanh ngoài cửa viện vang vọng tới.
Thấy thế, sắc mặt Hoang Vô Kính khẽ thay đổi, vội vàng đặt ly rượu xuống nói: "Lão... lão đệ, ta đi một chút, lập tức quay lại ngay."
"Lão ca, xin cứ tự nhiên"
Dịch Phong cười nói.
Nhận được sự chấp thuận của Dịch Phong, Hoang Vô Kính vội vàng đi ra ngoài.
Ngoài cửa viện, một người nữ nhân mặc váy dài và một lão nhân mặc áo bào màu xám đang đứng ở đó.
"Hai người các ngươi gọi cái gì mà gọi?"