Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 348: Hoá ra ta mới là tiểu lão đệ
Hai người đều nhìn thấy Dịch Phong đang túm lấy hắc bào của Lâu Bản Vĩ rồi ấn hắn xuống dưới chân, đá từng phát từng phát một.
"Hu hu hưu..."
"Chủ nhân, ta sai rồi, ta sai rồi, ta không dám nữa đâu."
Lâu Bản Vĩ hoàn toàn không có dáng về nhàn nhã ban nãy, ôm đùi Dịch Phong, phát ra âm thanh khóc lóc thảm thiết.
Cảnh tượng này.
Quả thực làm hai người Hoang Vô Kính kinh sợ đến hoá đá.
Đây còn là người mặc áo đen nhẹ nhàng bâng quơ thu phục được Thủy Hành ư?
Sao ở trước mặt Dịch Phong lại trở nên hèn mọn đến thế?
Còn Dịch Phong?
Vừa nghĩ đến đó, Hoang Vô Kính cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Để kiểm chứng suy đoán trong lòng, rốt cuộc hắn không giữ được bình tĩnh nữa, cuối cùng cố lấy hết dũng khí đi tới chỗ Dịch Phong.
"Lão..."
Hắn nhúc nhích môi, phát hiện mình không dám tiếp tục gọi Dịch Phong là lão đệ nữa.
Sau khi Dịch Phong đá bay Lâu Bản Vĩ xuống đất, mang theo dáng vẻ tươi cười ấm áp hỏi: "Lão ca, có chuyện gì sao?"
"Ta..."
Hoang Vô Kính không biết nên mở miệng như nào, trong lòng thấp thỏm, lấy tượng điêu khắc gỗ nhỏ mà Dịch Phong tặng hắn ra rồi hỏi: "Ta muốn hỏi ngươi một chút, tượng điêu khắc gỗ này, rốt cuộc ngươi lấy ở đâu ra thế?"