Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 342: Khí vận chi tử (2)
Hoang Vô Kính càng thêm hoang mang, nhìn Dịch Phong hai tay chắp sau lưng, vừa đi vừa ngẩng đầu ngâm nga một bài hát dân gian, hắn lập tức cảm thấy mọi thứ trước mắt thật hư ảo.
"Chẳng lẽ là khi lão đệ Dịch Phong đến, sát trận đã tự động biến mất?"
Hắn suy nghĩ rất lâu, cũng chỉ có thể tìm ra lời giải thích như vậy.
Nghĩ về điều này, hắn lộ ra tư thế phòng thủ, cẩn thận bước một bước.
Quả nhiên, sát trận đã biến mất.
Thì ra là vậy!
Hoang Vô Kính thở phào nhẹ nhõm, xem ra thời điểm Dịch Phong đi đến một cách dễ dàng thì sát trận cũng vừa mới biến mất.
Mặc dù đây là lần đầu tiên trong đời hắn thấy trận pháp này tự động biến mất, nhưng những thứ trước mắt chỉ có thể được giải thích theo cách này.
"Chà, xem ra lão đệ ta thật sự là đứa con trai của thần may mắn rồi. Tượng gỗ trước đây đã cứu mạng ta, chưa kể thời điểm biến mất của sát trận vừa rồi lại trùng hợp như vậy."
Hoang Vô Kính thở dài.
Sau đó nhanh chóng đuổi kịp Dịch Phong.
"Thế nào lão ca, ngươi còn chưa tìm được tên hộ vệ kia sao?"
Dịch Phong hỏi.
Ánh mắt Hoang Vô Kính hơi trầm xuống, lắc đầu.
Nhìn là biết ngũ hành hỗn loạn cố ý nhắm vào hắn.
Ngay cả Hoang Vô Kính hắn cũng là dựa vào bức tượng gỗ mà Dịch Phong đưa mới tránh được một kiếp, chỉ sợ Vân Lang lại không may mắn như vậy.