Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 337: Vùng đất hỗn loạn
"Lão đệ, nhớ kỹ, ngươi phải luôn mang theo miếng ngọc bội này bên người, tương lai, ngươi sẽ hiểu được dụng tâm của ta." Hoang Vô Kính đưa ngọc bội tới tận tay Dịch Phong, trịnh trọng giao phó.
Có điều, hắn cũng không giải thích quá nhiều.
Bởi vì hắn không muốn tạo cho Dịch Phong một áp lực quá lớn, mà mục đích này của hắn, cũng hoàn toàn là quan tâm tới Dịch Phong.
Dẫu sao Dịch Phong nói thế nào thì cũng chỉ là một người phàm, ở thế giới tu luyện này khó tránh khỏi sẽ đụng phải nguy hiểm, mà có khối ngọc bội này, căn bản có thể đảm bảo Dịch Phong không phải lo.
"Lão ca cũng thật sự là quá khách khí, lại còn tặng ta vật kỷ niệm"
Dịch Phong nhận lấy ngọc bội, vội vàng nói cám ơn.
Trong lòng thầm nói Hoang Vô Kính này cũng quá khách khí, còn cho hắn ngọc bội mang theo người, xem ra là một người tình nghĩa!
Hắn cũng hiểu được đạo lý có qua có lại.
Suy nghĩ một chút, thế là hắn lấy một tượng gỗ nhỏ ra rồi để trên bàn.
"Lão đệ, ngươi... ?"
Hoang Vô Kính nhìn tượng gỗ hình người nhỏ trên bàn.
"Lão ca, đây là tượng búp bê hồ lô" Dịch Phong cười nói.
"Búp bê hồ lô?"
Hoang Vô Kính tỏ vẻ khó hiểu.
"Tóm lại là một món đồ chơi nhỏ mà thôi, đồng thời đây cũng là quà ta tặng ngươi, vì tình nghĩa của chúng ta, ngươi cũng phải luôn mang bên người, chớ quên ta đó." Dịch Phong cười một tiếng, đưa búp bê hồ lô cho Hoang Vô Kính.