Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 312: Có ý gì đây
Dù sao trận pháp và cấm kỵ được viết trong sách đều rất nguy hiểm, mà một người bình thường như hắn không chỉ có đi ra, còn chẳng có một chút nguy hiểm, hiển nhiên đây không thể nào là trận pháp gì đó được.
Vẻ mặt Dịch Phong thoải mái, sau khi liếc nhìn ông lão kia một cái lập tức đi về phía ông lão.
Diệp Thiên Thắng nhìn thấy Dịch Phong đi tới, thân thể bỗng nhiên thẳng tắp.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hắn muốn làm gì?
Hắn định ra tay với ta sao?
Ta nên làm cái gì bây giờ, ta có nên đánh trả không, quan trọng là đánh trả có tác dụng gì hay không?
Nếu không thì... quỳ xuống xin tha?
Trong lòng hắn suy nghĩ nhanh chóng, mặt ngoài nhìn như một chút hành động cũng không có nhưng tâm lý đã sớm sợ hãi co rúm, phía sau lưng đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Thật khẩn trương, thật khẩn trương...
Nhưng vẫn phải bình tĩnh, bình tĩnh!
Không thể để hắn nhìn ra ta sợ hắn, bởi vì ta là phòng tuyến cuối cùng của Thiên Kiếm Môn.
Đúng đúng đúng, ta không sợ ta không sợ...
"Lão bá, ngươi bị trúng gió à?"
Rốt cuộc, Dịch Phong đi tới trước mặt Diệp Thiên Thắng, nhìn hai chân đang run lên của hắn, không nhịn được hỏi.
Nghe vậy, Diệp Thiên Thắng cúi đầu nhìn lại, lúc này hắn mới phát hiện hai chân của mình đang không nhịn được mà run rẩy.