Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 277: Gừng càng già càng cay (2)
Nữ nhân này thật đúng là không có mắt, khiến cho tiên sinh không vui, cũng may tiên sinh không tức giận, nếu không tất cả mọi người đều phải ăn quả đắng rồi.
Mà một câu nói này của lão Vương, nhất thời khiến cho nữ tử áo xanh thất thần, cả kinh thất sắc.
Nhưng lúc nàng nhìn lão Vương lần nữa, lại phát hiện người phía sau vẫn là lão già đó, bất kể nàng có cố quan sát như thế nào đi chăng nữa, người phía sau cũng chỉ là một lão già bình thường thôi.
“Ảo giác sao?”
Nữ tử áo xanh lắc lắc đầu, sau đó cũng không để tâm vấn đề này nữa, cũng không nói gì với Dịch Phong và lão Vương.
Như câu nói kia, người phàm cuối cùng cũng người phàm, nếu thật có lòng cầu tiến, cũng sẽ không có dáng vẻ như này đâu.
Mà thôi.
Vốn cũng chẳng có quan hệ gì, cũng chẳng qua là tạm thời chung đường mà thôi.
Ngay lúc này, ánh mắt đục ngầu của lão Vương đột nhiên chuyển động.
Nhìn Dịch Phong, thấy Dịch Phong vẫn là dáng vẻ bình thản kia, lão Vương mới khôi phục lại dáng vẻ bình thản.
Thật lâu sau, nữ tử áo xanh đang nhắm mắt dưỡng thần mới có phát giác, sắc mặt chợt biến đổi.
Đứng dậy, tay cầm trường kiếm, lập tức lướt ra ngoài xe ngựa.
“Lại làm sao vậy, giật cả mình!”
Dịch Phong cũng nhanh chóng vén rèm vải lên, lập tức thấy một đao chém tới đỉnh đầu mình, trường kiếm trong tay nữ tử áo xanh tiến lên đỡ một đao này.