Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 276: Gừng càng già càng cay
“Đù!”
Dịch Phong vừa chạy vừa đánh, mặc dù hắn luyện không ít quốc thuật, thực chiến với đám người khát máu này, vẫn kinh sợ!
Một đám hoảng loạn.
Mà đám người Vinh thịt heo cũng rối rít xuống ngựa, bắt đầu chiến đấu cùng bọn sơn tặc.
“Hây!”
“Hây!”
Mấy người mặt không biểu tình khua chân múa tay, nhìn như nhau, thậm chí đánh tới đánh lui với mấy võ giả này, nhưng sự bình tĩnh trên mặt bán đứng bọn họ.
Mà mấy tên sơn tặc vọt tới xe ngựa, cũng bắt đầu giao chiến với lão Vương, thấy lão Vương chống gậy không thể đi lại không mảy may sợ hãi, thoải mái tránh né.
“Chúng ta là người phàm, liệu có bình tĩnh quá khi đối mặt sơn tặc không nhỉ?”
Vinh thịt heo vừa làm bộ làm tịch cùng sơn tặc chiến đấu, lại vừa hét với bọn lão Vương đầu.
“Đúng vậy, tiên sinh hiểu rõ cuộc sống người phàm, chúng ta nhất định phải phối hợp với tiên sinh, phải biết mình đang ở đâu!” lão Vương tán đồng gật đầu, nói: “Nhìn tiên sinh như vậy, mới là dáng vẻ của người phàm đụng phải sơn tặc!”
“Vậy chúng ta?”
Ngô Vĩnh Hồng hỏi.
Những hắn mới vừa hỏi, liền phát hiện lão Vương đã ngồi dưới đất, run rẩy người, gào khóc thảm thiết vào mặt lũ sơn tặc: “Các ngươi, khụ, khụ, khụ, cứu mạng, cứu mạng, các ngươi đừng qua đây, đừng qua đây...”