Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 255: Xưa đâu bằng nay, trời đất cách biệt (2)
Chỉ là ông lão đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, lưng còng lom khom, tay chống gậy chậm rãi bước từng bước, cẩn thận bước lên từng bậc thang của võ quán, trong miệng lại bắt đầu lẩm bẩm: “Quả thật có thể gặp lại bạn cũ sáu mươi năm cũng chẳng dễ gì, nhưng mà bây giờ ta không có thời gian, cũng không còn sức lực ôn lại chuyện cũ với ngươi nữa rồi…”
Âm thanh nhỏ dần, hắn cẩn thận bước từng bước vào võ quán, chưa từng quay đầu lại nhìn Tuyết Thấm Trúc lấy một cái.
Trái tim Tuyết Thấm Trúc đập cực kì mạnh mẽ.
Vừa rồi bị Vương Đạo Thiên áp chế khiến nàng đến giờ vẫn cảm thấy sợ hãi.
Rốt cuộc là vì sao chứ?
Hai người bọn họ đã từng không phân cao thấp vậy mà bây giờ một người đã đạt đến cảnh giới Võ Đế.
Mà người còn lại…
Vẫn còn đang chậm chạp ở bán Thánh, đời này liệu có thể phá Thánh hay không vẫn còn chưa đoán được.
Hơn nữa nhìn thái độ vừa rồi của Vương Thiên Đạo, căn bản không hề xem đối thủ khi xưa như nàng vào tầm mắt.
Thậm chí.
Còn không muốn nói chuyện cùng nàng?
Còn không khơi gợi nổi một phần hứng thú của kẻ kia?
Gương mặt nàng cực kì khó coi, cái cảm giác bị coi thường này khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.