Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 238: Một phát nào
Chân Giang Vũ đạp trên Cầm Đài đế phần, cả người tỏa ra sức ép cực lớn càn quét khắp thành bình Giang.
Thanh thế lớn đến mức khiến cả thành Bình Giang sôi trào.
Đồng thời khiến cho dân chúng thành Bình Giang rối loạn, ai nấy đều trốn về nhà, đóng cửa cài then.
“Nói cho ta biết, người đó ở đâu?”
Giang Vũ xách Vu Võ Kiệt lên, quát vào mặt hắn.
“Ở ở ở kia, ngay ở trong võ quán đằng kia.” Vu Võ Kiệt nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa khóc vừa gào lên.
Giang Vũ nheo mắt lại, nhanh chóng phóng đến võ quán nhỏ bé mà Vu Võ Kiệt chỉ kia với uy thế kinh hãi.
Cách đó không xa, Thư Cầm Họa và Đệ Ngũ Trận đuổi theo khí tức của Giang Vũ, bọn họ cũng nhìn thấy Giang Vũ đang lao về hướng võ quán.
Nhưng mà mấy người họ không dám lại gần, chỉ dám dừng lại ở phái xa xa.
“Hẳn là người phổ nhạc là người của võ quán này.” Đệ Ngũ Trường Không nói: “Nhưng rốt cuộc tên Giang Vũ này muốn làm gì đây?”
“Hắn muốn đoạt xá người phổ nhạc!” Đệ Ngũ Trận giải thích.
“Nhưng tại sao hắn lại muốn đoạt xá người phổ nhạc?” Đệ Ngũ Trận hỏi.
“Bởi vì hắn là kẻ lấy đàn để tu luyện, khác biệt hoàn toàn với phương thức truyền thống.”
Phía trước, Thư Cầm Họa giải thích: “Những người có thể phổ được loại nhạc như thế này hầu hết đều là những người có thiên phú trong việc phổ nhạc. Với hắn mà nói, thiên phú đó còn quan trọng hơn cả thiên phú tu luyện, mà sau khi đoạt xá xong, hắn sẽ tiếp tục được truyền thừa thiên phú của nguyên chủ.”