Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 210: Hừ, muốn quỵt hả, không có cửa đâu! (2)
“Hừ.” Ngô Vĩnh Hồng lắc đầu nói: “Về điểm này, kẻ gánh phân kia còn thông minh hơn các ngươi.”
Nghe vậy, hai người Sở Cuồng Sư đưa mắt nhìn, liền phát hiện Lỗ Đạt Sanh vẫn đang chăm chú gánh phân, không đếm xỉa gì đến dị tượng trên bầu trời.
“Người ta cũng biết, đi theo tiên sinh còn có lời hơn tranh giành bất cứ động phủ nào, tại sao hai người các ngươi lại không biết?” Ngô Vĩnh Hồng nhắc nhở.
Nghe đến đây, hai người mới bất chợt bừng tỉnh.
Bọn họ tỏ vẻ hổ thẹn.
Phải.
Còn có kho báu nào so được với việc được ở cùng với tiên sinh chứ?
“Vậy thì để bọn họ tranh giành đi ha ha”
“Đúng đấy, ha ha, chúng ta không cần nữa.”
Sở Cuồng Sư và Tôn Gia Cát nhìn nhau, cười đầy thoải mái, kiêu ngạo nói.
Dị tượng của trời đất kéo dài tới ba ngày.
Thanh Sơn môn.
Thanh Sơn lão tổ ngồi phía trên, cau mày nghe Chu Vân báo cáo.
“Khởi bẩm sư thúc, sự việc đã được xác định, có lẽ nó động phủ mà mười ngàn năm trước, một nhà hiền triết tên Giang Vũ đã để lại thành Bình Giang, việc này gây chấn động cả Ninh Sa, vô số thế lực ở Ninh Sa đã dồn dập kéo đến.”
“Những người đã đến bao gồm Xuy Tuyết Sơn Trang, thiếu chủ Đệ Ngũ Trường Không và Thánh Nữ Phong Vân Cốc - Vân Tiên Khuyết, đương nhiên còn có nữ đồ đệ thiên tài Bành Tiên Nhi mà Thiên Kiếm môn mới thu nhận.