Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 155: Nỗi buồn của Lỗ Đạt Sanh
Dọn phân thì dọn phân.
Có gì mà ghê gớm đâu chứ.
Dù sao ba vị Võ Tông lúc nãy cũng làm việc đồng áng mà?
Hơn nữa có thể có được bảo bối thánh phẩm, dọn phân thì có là gì chứ? Chuyện như thế này sợ rằng khi lan truyền ra ngoài, sợ là sẽ có vô số cao thủ tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán để được dọn phân ấy chứ.
Vì vậy bây giờ nghĩ lại, hắn cảm thấy cơ hội này là một cơ hội hiếm có!
Sau khi nghĩ thông rồi, Lỗ Đạt Sanh đã không còn ý ghét bỏ với việc dọn phân nữa, lại dùng ánh mắt mãnh liệt nhìn sang Dịch Phong lần nữa rồi nói: “Đại nhân ngươi yên tâm, dọn phân, ta có thể làm được.”
Nói thế, vẫn không quên phủi phủi cánh tay của mình.
“Được, vậy thì ngươi, ba mươi đồng vàng, dọn hết chỗ phân tại đây, có ý kiến gì không?” Dịch Phong hỏi.
“Không ý kiến.”
Lỗ Đạt Sanh vội vã gật đầu, sao mà lại không nhìn ra chứ, vị lão đại nhập phàm này xem cuộc sống như trò chơi, phù du cả thôi, ba vị Võ Tông kia biết thì hắn làm sao lại có thể không biết chứ.
“Nhưng mà, trước đó ta đã cảnh cáo ngươi rồi.”
Ánh mắt Dịch Phong híp lại một cái, nói: “Nếu như ngươi đã đáp ứng chuyện này thì không dọn sạch phân ở đây cũng không được đi, nếu như ngươi dọn được hai ngày mà đã chạy mất, vậy thì đừng trách ta không khách khí!”