Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 145: Ca, mấy cô nương cũng được đó!
Hắn vội vàng đập đầu nặng nề trên mặt đất, trong miệng giải thích dồn dập: “Tiền bối, lần trước là ta có mắt như mù, là mắt của Diệp Bắc ta bị mù, cầu xin tiền bối có thể tha ta một mạng!”
Khi cầu xin tha thứ, hắn liên tục nháy mắt với Thanh Sơn lão tổ.
Nhưng Thanh Sơn lão tổ lại kiêu ngạo quay đầu, tỏ vẻ sự việc không liên quan đến mình.
Hừ.
Ngu ngốc.
Muốn hãm hại ta, làm cho tiền bối tức giận còn muốn ta nói giúp cho ngươi, nghĩ hay lắm.
“Lão tổ, sao không nói vài lời đi, dù gì hiện tại hắn cũng là anh vợ của ta.” Chu Vân ở bên cạnh cũng quay đầu qua, thật cẩn thận hỏi.
“Con mẹ ngươi!”
Thanh Sơn lão tổ tát một cái lên mặt hắn.
Chu Vân ôm mặt, không dám nói thêm câu nào nữa.
Trong lúc nhất thời, không khí giữa sân trở nên kì dị, nơi này chỉ còn lại giọng nói của Diệp Bắc cầu xin tha thứ.
Có lẽ bản thân Diệp Bắc cũng là một người kiêu ngạo.
Nhưng với cấp bậc của đối phương, khi đã trải nghiệm quá nhiều thì ngay cả thói kiêu ngạo của Diệp Bắc cũng không còn sót lại dù chỉ một chút.
Bởi vì sự kiêu ngạo của con kiến, căn bản không đáng nhắc tới.
“Đền tội, dù sao cũng phải có chút thành tâm chứ?” Lúc này, người mặc áo bào đen cuối cùng cũng lên tiếng.
“Có có có!” Diệp Bắc giống như bắt được một cây rơm cứu mạng, lòng bàn tay run rẩy bắt đầu gỡ chiếc nhẫn trữ vật xuống, sau đó lấy toàn bộ đồ trong đó ra ngoài.